Bài mới

Sunday, April 28, 2013

Sến ít thôi, kưng!

Anh ku Đỗ Hùng vừa tương lên Thanh Niên bài: "Để trong nước và hải ngoại san bằng cách biệt". Cũng chẳng ngạc nhiên gì lắm vì anh ảnh từng tâm sự "Cờ đỏ cờ vàng" cực  sến bên lóc. Dưng đã lên báo Đảng thiết nghĩ nên nói đôi lời để rộng đường sến luận. 

Trước khi bàn chuyện cách biệt và san bằng cách biệt, anh ku Hùng phải xác định rõ ràng hải ngoại là ai nhé.  Là hơn 4 triệu con Vịt đương sinh sống, làm ăn ở các trang trại Sư tử, Hổ, Báo, Voi, Beo, Gấu, Chồn, Ngựa, Nai v...v. Hơn 90% sang chuồng, đổi trại vì các lý do sinh ra ở bên ngoài quê hương, học tập, lao động, đoàn tụ gia đình, buôn lậu, trồng "cỏ", hôn nhân, đầu tư v...v. Tổng đàn này, từ những con lưu ở các trại gia súc cựu XHCN, đến bầy đàn đương ngụ cư tại các chuồng chăn nuôi tư bản, chẳng có khác biệt gì với thân cày bừa trong nước cả. Cứ nhìn vào số kiều hối mà đo lòng dạ hải ngoại cho chắc. Chúng chỉ chăm chăm một mục đích thôi: đánh quả khác biệt giữa đồng Cụ với đô la/ euro/ bảng/ rúp/ won/ yên/ tân đài tệ/ ringit/  bạt/ kíp/ riel/ koruna v...v để kiếm cơm. Tuyệt nhiên chúng không hề khao khát 2 đồng này được san bằng cách biệt. 

Còn lại một nhúm cách biệt, nhúm tướng tá quan lính Ba Que hận 30/4 và con cái kế thừa nỗi hận mà nhân vật Hoàng Duy Hùng được đại diện. Nhúm này cho quá tay 10% đi, cũng chưa bao giờ và mãi mãi không bao giờ đủ số lẫn lượng tư cách đại diện cho cộng đồng hải ngoại trong vế cân bằng với 90 triệu quốc nội. Chưa thèm kể, nếu nói về F1 của họ, thì chỉ cần đem Nguyễn Cao Kỳ Duyên đối lập với Hoàng Duy Hùng thôi đủ làm bật ra vấn đề; sự khác biệt mà báo Thanh Niên đang đề cập  thực chất chỉ là một nhúm cỏn con hận thù cá nhân ích kỷ đến mức thành tội ác phản bội cội nguồn của mình. Tội ác này được san lấp aka đem chôn vào quên lãng đã quý lắm rồi, có cửa đâu mà đòi san bằng. 

Thật nực cười, một ông nghị viên thành phố Mỹ, quốc tịch Mỹ, tuyên thệ trung thành với Mỹ, cả đời sống ở Mỹ  lại huênh hoang "đấu tranh cho nguyên vọng của đồng bào trong nước". Làm báo sến đến mức này thì phải nghĩ ngay đến độ IQ có vấn đề, nếu không thì cầm chắc "rận chủ"

Nhưng thôi, anh ku Hùng vốn tiền án tiền sự sến ai cũng biết, không cần quàng thêm khoản IQ để anh ảnh còn đường phấn đấu. Cơ mà phải sến ít thôi, kưng.


Saturday, April 27, 2013

Trí thức vãi bô

Ngay khi Philippines đưa yêu cầu kiện Trung Quốc về tranh chấp bãi cạn Scarborough, các trí thức bô-shit đã hân hoan, hớn hở ký tập thể  một thư ủng hộ. Lời chào cuối thư đậm đặc phong cách trường kỳ kháng chiến: "Sự nghiệp chính nghĩa của chính phủ và nhân dân Philippines nhất định thắng lợi.". Thư đề 4/6/2012.

Giờ mọi việc rõ hơn tí, tuyên bố khởi kiện của Phi ngày 22/1/2013 cho thấy; "sự nghiệp chính nghĩa của chính phủ và nhân dân Philippines" không chỉ khoanh vùng bãi cạn Scarborough mà có cả một số vị trí thuộc quần đảo Trường Sa mà VN tuyên bố chủ quyền. Không biết bô-shit có còn muốn sự nghiệp chính nghĩa Philippines "nhất định thắng lợi" nữa không?

Đỏ, đại diện ưu tú cho giai cấp công nông VN, không đồng tình với sáng kiến học tập và làm theo bạn Phi Anh Hùng của các "trí thức hàng đầu đất nước". Đỏ, ngược lại, thiết tha đề nghị; VN hãy khởi kiện Phi trước, đòi lại Song Tử Đông, qua đó tiện phiếm khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của VN đối với Trường Sa. Giải pháp của Đỏ dễ dàng và khả thi gấp trăm lần, có phải?  

Thursday, April 25, 2013

Cảm ơn vô thần đi, các cha!


Cái bản góp ý Hiến Pháp của Phố Nhà Chung, lẽ ra Đỏ chẳng quan tâm, nếu không có 1 dòng đụng đến 2 ông cao tằng cố tổ bên nội nhà Đỏ, tức cụ Các-Mác Vĩ Đại và cụ Lê-Nin Sống Mãi.

Dòng viết thế này “phải hiểu thế nào và làm sao thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo bởi lẽ chủ nghĩa Mác-Lênin tự thân là chủ nghĩa vô thần

Các cha tinh thâm triết học, tu tập bác ái tình thế nào không biết, chứ ở dòng này, thể hiện sự vu vạ trơ tráo.

Một định nghĩa hoàn chỉnh về vô thần, cả thế giới còn đương cãi nhau bét nhè kia, trong ấy nghĩa nguyên thủy là không tin một đấng tạo hóa cụ thể và nghĩa phát triển là chủ động loại bỏ các vấn đề về chúa trời hay thần thánh và tôn giáo ra khỏi hoạt động tìm kiếm tri thức hay các hoạt động thực tiễn. Cả hai nghĩa đều ngời sáng bản lĩnh tự tin phẩm giá con người. 

Ở VN, về lý thuyết, chủ nghĩa vô thần  hoàn toàn phù hợp với tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên và các sự  hồn nhiên  tôn giáo khác của người Việt. Về  thực tiễn, chủ nghĩa Mác-Lê chẳng ảnh hưởng đến việc thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Ngược lại đằng khác, nó đã gia ân phát triển  cho Thiên Chúa giáo vốn rất nhiều ẩn khuất lịch sử. Ngược lại nữa, chính tư tưởng hữu thần “Con Một Thiên Chúa” mà giáo dân VN trước 1960 không được phép thờ cúng tổ tiên như tín ngưỡng truyền thống; cũng chính tư tưởng hữu thần “thà mất nước không thà mất Chúa” mới gây nên đại họa binh đao máu lửa suốt 30 năm (1945-1975), trong đó có hẳn một giai đoạn Ngô Đình Diệm kỳ thị Phật giáo.

Thưa quý vị giám mục Nhà Chung, các vị muốn chủ nghĩa hữu thần nào thống trị? Muốn được tự do tôn giáo như Mỹ và phương Tây chăng? Ok, Đỏ, thay mặt Đảng và nhà nước, sẽ bỏ motto “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc”, để thay vào đó khẩu hiệu “In Buddha we trust” (Nơi Phật chúng con phó thác); rồi đánh thuế nhà chùa, rồi phát lương cho các sư  sãi, rồi lấy ngày Phật Đản, ngày Vu Lan, ngày vía Quán Thế Âm làm ngày lễ quốc gia tất, như Mỹ và phương Tây đang làm với Thiên Chúa giáo. Khi đã đến mức "one Nation under Buddha" (một dân tộc dưới Phật) như lời công dân Mỹ tuyên thệ dưới lá quốc kỳ 50 sao với Chúa; quý vị giám mục đừng ân hận, đòi hoài vọng  giá trị vô thần của chủ nghĩa Mác-Lê nhé.

Con chiên VN đa số tập trung ở các vùng lạc hậu, kém phát triển. Họ đã vất vả lắm phần xác, đừng đày đọa họ thêm phần hồn. Thay vì vu vạ cho vô thần, hãy lấy làm sung sướng và hạnh phúc khi trên đất nước vô thần này, ngày Noel luôn được tổ chức tưng bừng, trang trọng, chan hòa khắp mọi nơi, trong khi ở nhiều nước dân chủ khác, Giáng Sinh và nhà thờ thường trở thành các mục tiêu tấn công đẫm máu, chỉ vì xung đột tôn giáo, tranh chấp thánh thần.

Hãy cảm ơn vô thần đi, các cha!

Out

   Một hôm message gửi sang,
Rộn ràng Ipad, rộn ràng váy hoa.
Rồi em off với người ta,
    Rồi em connect những ba năm trời.
    Ba năm mail, chat bồi hồi,
        Chiều qua lỗi mạng, out rồi nickname.  

Tuesday, April 23, 2013

Chuối Mẽo (3)


Greg tự chân đá phản lưới nhà khi những ví dụ Douglas Peterson, Caroline KennedyPamela Harriman, Shirley Temple Black lần lượt bẻ gãy những lập luận diềm hàng năng lực chuyên môn Mr. Ân của ông ta. 

Đỏ đặc biệt buồn cười khi Greg:
1- Lôi cả "các chi tiết lộn xộn ở bản lý lịch" ông Ân vào lập luận 
2- Chỉ trích "Những ngày này, các nhà ngoại giao làm việc tại ĐSQ Mỹ tại Hà Nội xử lý các vấn đề nhạy cảm về ngoại giao, trong khi LSQ tại tp HCM đứng đầu là An Lê có xu hướng được xem như là một trung tâm xử lý thị thực nhập cảnh"


(1) rất trẻ con. (2) thì hehe Greg phải về học lại chức năng của một lãnh sự quán. Chức năng ấy chỉ dừng lại ở sự vụ hành chính (hộ tịch, hộ chiếu, đăng ký bầu cử...) và kết nối các cơ hội đong gạo trong vùng lãnh sự của mình thôi nhá. Đừng mong Ân Lê chạy đi thăm Thích Quảng Độ, hay bay ra Đà Nẵng xem "đàn áp Cồn Dầu", hay tót về Hà Nội đòi tháo gông cho Cù Cưa Đi Kiện. 

Nội dung "nhân quyền" được lồng ghép lộ liễu trong bài làm nên độ chuối cả nải của Greg.

Thưa Chuối, vụ này đã được Nhà Trắng giải quyết êm đẹp rồi. Chú xì-tin Edward Y.Lee vô danh Quốc Hội, hồi tháng 3/2012, được cử ra xoa đầu một thỉnh nguyện thư "nhân quyền cho VN" lập kỷ lục hơn 130 000 chữ ký cơ. Chú bảo, các cụ thôi về đi, ráng bảo nhau làm nail và học tiếng Anh cho tốt. Hà hà, nghe chuẩn không cần chỉnh.  Muốn chuyên chính trị VN, nhẽ Chuối nên tiềm hiểu những vụ tuyền ký gửi Mẹ VN mắt xanh mũi lõ trước đã. Nó hoành hơn gấp vạn cái trang report của Chuối.

Mr. Ân thành bại ghế đại sứ sau này hay không là do tính toán chiến lược của Nhà Trắng. Những cái đầu Harvard không ngu để chúng ta ngồi gõ phiếm mơ quăng bom sát thương ông ta. 

Cá nhân Đỏ thì không khoái Ân làm Đại sứ. Người Mỹ gốc Việt muốn leo ghế chính trị cao cấp, cứ phải để Da Trắng Thượng Đẳng Mỹ cưỡi đầu chỉ dạy thêm 30 năm nữa, may ra mới "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" được. 




Sunday, April 21, 2013

Chuối Mẽo (2)


Phương pháp săn tin điều tra của Greg Rushford nghe thật thiên tài. Chỉ hacker siêu hạng và mafia gộc mới blah blah vanh vách các email riêng tư của người khác mà không sợ bị FBI sờ gáy. Tuy nhiên, một điều chắc chắn là, phương pháp ấy tuyệt không ngăn chặn đường lên báo chí chính thống của “How (Not) To Become A US Ambassador”. Nước Mỹ cực yêu chuộng scandal chính trị, chỉ cần đánh mùi “bom tấn” sẽ không chậm chân bỏ qua. Cứ nhìn vụ Wikileaks đủ biết.  Bradley Manning cứ việc vào tù, Julian Assange cứ việc chạy trốn truy nã, còn New York Times cứ ung dung câu viu với tài liệu mật bị rò rỉ của Bộ Ngoại giao Mỹ.

Đã nói, bài của Greg chuối rất.

Với nước Mỹ - bậc thầy nghệ thuật lobby và sân khấu lobby hoàn hảo, hoàng tráng nhất thế giới - mọi thứ đều có thể, không phân biệt "usual" (bình thường) - "unusual" (bất bình thường), "traditional" (truyền thống) - "non-traditional" (không truyền thống), như Greg. Chỉ tồn tại định lượng "legal" (hợp pháp) - "illegal" (bất hợp pháp) thôi. Greg không chỉ ra được Lê Thành Ân “chạy chức” illegal chỗ nào khi chỉ sử dụng email để nhờ vả, thúc giục và cảm ơn người ủng hộ mình. Vì thế, mọi cố gắng diễn giải của Greg về "xì-tai Á Châu cả gan trơ trẽn" tham vọng đại sứ không gây cháy nổ báo chí. Chưa kể tham vọng ấy đương tôn vinh giá trị “giấc mơ Mỹ” cho Hợp chúng quốc vĩ đại của Greg. 

Thực ra  Greg không nhằm đấu tố vụ chạy chức của Lê Thành Ân. Mục đích chính nằm ở đoạn trích dưới đây. Mục đích này thì Greg bộc lộ từ lâu rồi, từ vụ án Lê Công Định kia, xem nguyên văn  ở đây, ở đây hoặc qua Bà Buôn Cải tiếng Việt ở đâyở đây cho dễ hiểu truyền thống Chuối Mẽo

"Tôi hỏi bác sĩ Tâm và David Dương,  họ có tin ràng việc cổ vũ dân chủ nên bị cấm đoán một cách hợp pháp tại đất nước của họ hay không. Không ai đã trả lời. Thực tế của việc các nhà lưu vong nổi tiếng ấy sẵn sàng ngoảnh mặt nhắm mắt và im tiếng về những vấn đề nhân quyền cốt lõi- có lẽ vì nếu hành động gì khác sẽ là bất tiện cho việc duy trì các quan hệ hiện tại của họ với chính phủ cộng sản đang cai trị Việt Nam - sẽ bị nhiều người xem là xúc phạm. Và quay trở lại quê hương, người ta có thể tưởng tượng được phản ứng ở đấy khi những tin tức này được biết đến bởi những công dân Việt Nam hiện đang tiều tụy trong tù bởi vì họ có đủ can đảm để cổ vũ cho quyền bầu cử."

Còn, sẽ vẫn xì-pam...

Saturday, April 20, 2013

Chuối Mẽo (1)

Greg Rushford khuấy động Net Việt bằng bài viết "How (Not) to Become a U.S. Ambassador" nêu đích danh toàn các nhân vật tai to mặt lớn trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Một vấn đề "vĩ mô"  thế sao chỉ tải trên trang cá nhân khiêm tốn thay vì gửi chạy tít trang nhất các nhật báo hàng ngày? Lý do đây:

- Wall Street Journal chuyên trị kinh tế. Tờ báo mà Greg Rushford cộng tác này không hoan nghênh mấy yếu tố chính trị cảm tính như lobby, nhân quyền và các loại tương tự. Chúng chắc chắn làm ảnh hưởng đến tư duy phân tích, đánh giá những chỉ số kinh tế của họ - tư duy đã được bảo chứng Pulitzer nhiều chục lần.

- Các tờ chuyên chính trị - xã hội  không chào đón một trình bình luận dưới tầm vấn đề ngoại giao, khi chỉ tính đến cảm xúc của một thiểu số chống cộng cực đoan trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Hơn nữa, văn phong bình luận chính trị chuyên nghiệp Mỹ luôn tránh những từ lóng có thể gây rắc rối như "A certain Asian-style chutzpah" (sự cả gan trơ tráo kiểu châu Á), mà Mr. Rushford   đã sử dụng trong bài. 

Túm lại, lý do chính là bài của Greg chuối, chuối cả nải, Khổ nỗi dân mình chuộng ngoại, lại ưa cải, nên chuối Mỹ bỗng thành đặc sản.

Còn, đương xì-pam...

Lại nhảm

Dự án xe đạp hóa Hà Nội, ba bảy 21 ngày, sập chắc, dù phía đề xuất đã viện dẫn hình ảnh Hà Lan làm ví dụ chống lưng.

Ít ai biết, yếu tố quyết định ngôi vị bậc nhất cho xe đạp ở đất nước Cối Xay Gió là tình yêu xe đạp.

Tình yêu  xe đạp trên xứ sở Tulip có lịch sử hơn trăm năm. Nó phù hợp với diện tích đất liền nhỏ bé có những khoảng cách ngắn, với văn hóa sống chăm chỉ và khiêm tốn, giản dị và yêu chuộng tự do,thân thiện với môi trường  của Đỏ Sẫm, từ bậc hoàng gia cho đến giới bình dân

royals cycling - 1930-ies 

Tình yêu xe đạp của Hà Lan mạnh hơn cả bom bùng nổ công nghệ sau WW2 và làn sóng đổ bộ đầy ma lực của ô tô. Những năm 1970 xảy ra phong trào quần chúng mạnh mẽ đòi quyền được đạp xe an toàn bên những động cơ phi ầm ầm trên 80km/h. Kết quả, phong trào đã thúc đẩy chính phủ tiếp tục xây dựng hệ thống giao thông cho xe đạp và hoàn thiện dần đến mức ấn tượng như ngày nay. 

Hà Nội ngạo mạn và chao chát không yêu xe đạp. Hoàng kim câu hát "em vẫn đạp xe ra phố, anh vẫn tìm âm thanh mới" chỉ là biểu tượng một thời nghèo đói, lạc hậu, bị phá hủy nặng nề bởi chiến tranh, bị cấm vận mạnh mẽ bởi thế giới phương Tây thù địch và không còn sự lựa chọn nào khác. Thế nên, khi có điều kiện mới, Hà Nội sẵn sàng vứt bỏ xe đạp, như vứt bỏ một ám ảnh quá khứ nặng nề. Để bập vào xe máy, định hình một thứ văn hóa xe máy vừa linh hoạt thú vị, vừa đầy bi kịch. 

Hà Lan  đặt tình yêu xe đạp vào tổng thể chiến lược quy hoạch cẩn trọng từng tấc đất, từng giai đoạn phát triển. Vẫn không tránh khỏi  đau đầu khi số lượng phương tiện cá nhân quá lớn dù giao thông công cộng phủ sóng mọi ngõ ngách. Còn Hà Nội? Ngẫu hứng xe đạp hóa  dựa dẫm ăn đong vào cung cầu thị trường sáng nắng chiều mưa, trên nền quy hoạch đô thị thảm họa đến mức bó tay. 

Hà Nội, có một cách nhanh hơn, nên ném một quả nuke dọn sạch những thứ đương tồn tại để có thể bắt đầu  điều gì đó mới mẻ cho giao thông. 


Tuesday, April 16, 2013

Bé bi?

BBC vừa đăng bài "Công nhận VNCH vì biển đảo ngày nay?" đề tên Dương Danh Huy và cộng sự - Quỹ nghiên cứu Biển Đông. Tóm tắt chủ ý của nhóm tác giả như sau: cần công nhận Việt Nam Cộng Hòa như một quốc gia để vô hiệu hóa công hàm PVĐ và kế thừa chủ quyền Hoàng Sa từ "quốc gia" này. 

Luận điểm không mới, Đỏ đã đọc suốt 2 năm nay trên các báo chí, diễn đàn, trang mạng Việt ngữ ở hải ngoại. Cứ nghĩ; thôi thì mấy ông già Cờ Vàng sắp gần đất xa trời, nuối tiếc chút vàng son quá khứ thành mê sảng, chẳng nên chấp. Nào ngờ giờ lại rành rành từ một nhóm học giả có uy tín về nghiên cứu Biến Đông.

Ông Huy không nói rõ CHXHCNVN cần công nhận những gì và công nhận như thế nào để VNCH là một "quốc gia" trong biện pháp đấu lý với TQ. Thực tế,  mất Hoàng Sa chẳng liên quan đến công hàm PVĐ và việc kế thừa chủ quyền HS từ tay VNCH hoàn toàn đương nhiên khi đất nước thống nhất 2 miền, trên cơ sở được quốc tế công nhận toàn vẹn lãnh thổ VN thông qua HĐ Geneva 1954 và Paris 1973. 

Từng nghiên cứu nhiều năm, hẳn ông Huy và cộng sự phải biết rằng, tranh chấp HS xảy ra từ trước WW2 giữa Pháp - Trung. Từ 1947 - 1950, HS đã bị Tưởng Giới Thạch đổ quân chiếm đóng nhân danh giải giáp quân Nhật.  Sau khi Pháp thua trận, phải rút quân khỏi Đông Dương, TQ đã nhanh tay xúc gọn một nửa HS vào năm 1956. Cùng năm, Đài Loan chiếm Ba Bình ở TS. Lúc này, công hàm PVĐ vẫn chưa ra đời. Đến 1968, Philippines chiếm một số đảo ở TS dù công hàm PVĐ chẳng "bán nước" cho Phi. Chưa nghe ai đặt vấn đề đòi lại chủ quyền ở các đảo bị Đài Loan và Phi chiếm đóng, mặc dù điều này dễ gấp nhiều lần so với đương đầu TQ. Phải chăng yêu nước chỉ cần thù Tàu là đủ? 

HS mất trong giai đoạn 1956 - 1974, giai đoạn mà "quốc gia" VNCH được thế giới phương Tây cưng như trứng, hứng như hoa để dựng tường thành chống domino "làn sóng đỏ". Đến 80 nước công nhận chính phủ VNCH, nhiều hơn so với số nước công nhận VNDCCH. Mỹ không tiếc tiền của xây dựng cho quốc gia này một lực lượng không quân lẫn hải quân hùng mạnh thứ tư thế giới. Rốt cuộc mất HS vẫn mất. VNCH không một gờ-ram giá trị ngăn chặn tham vọng lưỡi bò Đại Hán, cả về pháp lý lẫn quân sự.

HS đã mất và "quốc gia VNCH" đã bị chính bố đẻ của mình, tức Mỹ, vứt đi như vất một tờ giấy vệ sinh. Sao lại có người manh nha hy vọng nhặt lại tờ giấy đó để đòi nhát ma Tàu Khựa nhỉ?

Ông Dương Danh Huy nghe nói đã già rồi. Về già người ta thường bé lại, cách nghĩ, cách làm như con nít vậy.  Nhưng không lẽ "bé bi" đến mức này sao?

Monday, April 15, 2013

Rách việc


Cá nhân Đỏ khoái tên Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Thứ nhất, vì đỡ tốn phiếm hơn CHXHCNVN. Thứ nhì, vì tên do Bok Hồ đạt. Bok làm việc gì cũng tinh tế, cẩn trọng, nhất là khoản đại đồng thế giới, Đỏ ưng. 

Ý kiến lấy lại tên VNDCCH được báo Dân Trí viết: “Tên gọi này có khả năng lôi cuốn, tập hợp đoàn kết toàn dân tộc, tạo sự đồng thuận chung trong xã hội, đồng thời thuận lợi hơn trong quan hệ hợp tác với các nước khác trên thế giới…”.

Xem xét cẩn trọng thì thấy vậy chứ chẳng phải vậy.

Một nhỏ, XHCN chẳng làm chia rẽ ai cả, công vĩ đại thống nhất 2 miền Nam-Bắc đằng khác. Có chia rẽ chăng là mấy cụ Cờ Vàng ba que Bolsa-Cali thù hận điên cuồng không dứt, sống để bụng, chết mang theo. Lũ F1 rưỡi con cháu các cụ hiện lo cày để kiếm mảnh bất động sản cắm dùi ở VN. Đám F2 cũng đu 2 jobs kiếm tiền trả bill, chả bao giờ đếm xỉa nỗi quốc hận 30/4 của cha ông cả. Nhẽ 90 triệu quốc nội lại rỗi hơi nhòm ngó việc này?

Hai nhỏ, quốc tế càng không rảnh đấu tố quốc hiệu. Giao tiếp cá nhân giữa các nước, chỉ gọn lỏn hỏi đáp, anh chị Mỹ/Pháp/Anh/ Ấn/ Phi/ Việt/ Lào/ Cam… Tuyệt không thêm mấy dòng lằng nhằng như Hợp chúng quốc, Vương quốc, Liên hiệp, Liên bang, Cộng hòa, Dân quốc v…v. Giao tiếp chính phủ, cứ nơi nào có mùi tiền là quốc tế tới, đừng lo. Bãi bỏ cấm vận VN năm 1994 cũng do doanh nhân Mỹ hậm hực đòi Quốc hội. Họ quá sốt ruột kiếm cơm ở một thị trường 90 triệu sức mua đầy tiềm năng, chứ gì nữa.

Nói thêm, VNDCCH đã từng bị cụ Diệm kéo miền Nam ly khai, bị cường quốc năm châu dội lên đầu cả mấy chục ngàn tấn bom đạn lẫn mấy chục triệu lít chất độc hóa học suốt 30 năm;  có "đoàn kết dân tộc" và "thuận lợi hợp tác quốc tế" gì đâu. Cái sự  "tên gọi XHCN bị cộng đồng quốc tế ác cảm” (chữ dùng của BBC), trong trường hợp này và các tương tự, cần được gọi tên chính xác là “thái độ thù địch” của “thế lực thù địch”.  

Tên CHXHCNVN cũng có lý do của nó. Suốt 30 năm tồn tại (1945 – 1975), VNDCCH được quốc tế gắn chết với chỉ nửa nước VN: Bắc Việt. Khi 2 miền thống nhất, lẽ đương nhiên cần thiết phải có tên mới. CHXNCNVN  mang đậm dấu ấn Liên Xô hẳn rồi. Sau LX sụp đổ, XHCN đứng chơ vơ mỗi quốc hiệu VN. Ngó cũng kỳ kỳ so thông lệ thế giới. Nhưng thây kệ, không sao, tên nước hệ trọng chứ có phải đẽo cày đâu mà toan tính chuyện  giữa đường.

XHCN, như cụ Đồng định nghĩa, là những gì tốt đẹp nhất cho nhân dân. Mơ ước điều tốt đẹp trong quốc hiệu có gì là tội lỗi mà phải đòi thay thế nó? Căn nguyên mọi thứ do VN nhược tiểu hình con giun quằn quại binh bụp phát dập mặt 2 đại gia Pháp, Mỹ, thế mới sinh chuyện. Giờ đặt tên “Hợp chúng quốc VN” đi nữa, vẫn bị “cộng đồng quốc tế ác cảm” như thường. Chỉ có một cách duy nhất thôi: xóa bỏ Đảng Cộng Sản, thành lập dăm mớ đảng Xôi/Thịt/Sến/Bựa gì gì đó, rồi lận gạch củ đậu vào quần tà lỏn, vác ná cao su quàng vai, ôm tấm xốp nắp thùng đá bơi ra Biển Đông tả tả Tàu Khựa. Đến mức này thì dẫu có tuyên quốc hiệu “Cộng hòa Satan Việt Nam”, chắc cũng không “cộng đồng quốc tế” nào ác cảm. 

Túm váy cái, đổi quốc hiệu không làm thay đổi điều gì như mong muốn. Đừng bàn luận chi cho rách việc, trừ nhàn cư vi bất thiện không tính.