Bài mới

Friday, October 11, 2013

Trở Thành Cơn Gió

Khi chết đi em sẽ thành cơn gió
Rơi xuống làm những bông tuyết đầu tiên
Sẽ vui lượn cùng anh khắp đây đó
Và không ai hạnh phúc hơn em 

Ветром Cтать
Когда я умру - я стану ветром
На землю падать первым снегом
Смеясь летать с тобой по свету
И нет счастливей в мире этом


Saturday, October 5, 2013

Vĩnh biệt Người

Con yêu Người.  Nghỉ yên Ông nhé!

Mãi mãi trong con sống huyền thoại của Người.

Thursday, September 12, 2013

Tòa Giám Mục Xã Đoài: Tội Đồ Đầu Tiên Của 72?

Há há, Đỏ hết sức thú vị đọc công văn của UBND tỉnh Nghệ An gửi Tòa Giám mục xã Đoài - Giáo phận Vinh, về việc vi phạm hoạt động trang thông tin điện tử trên mạng Internet. Viện dẫn nóng con mợ nó hổi 72 nhá. 


Coi như Tòa Giám mục xã Đoài được lên thớt đầu tiên làm điển hình thử độ bén  lưỡi đao 72. Âu đó cũng là cơ hội tốt tổng diễn tập dân chủ và pháp luật của các đấng chăn chiên Giáo phận Vinh. Vinh dự hehe lớn lao đấy. Nghe mùi hứa hẹn một cuộc so găng nảy lửa, Đỏ háo hức lót dép ngồi xem.

Nhân tiện cũng không tiếc thêm lời khen cho Nghệ An, quê hương Xô viết. Các đồng chí làm tốt lắm, là lá la la. 

Wednesday, September 11, 2013

Putin, Anh Yêu!

Túm váy đi chuẩn bị cái giải Nô-beo Hòa Bình 2013  

Sunday, September 8, 2013

Các Đồng Chí Làm Tốt Lắm, Nghệ An!

Các cấp chính quyền Nghệ An vào cuộc một cách chủ động, thẳng thắn, quyết liệt và không ngại đeo bám sự kiện trong cuộc chiến truyền thông chống lại lũ quỷ dữ chăn chiên thành Vinh. Một tiền lệ khác biệt so với các vụ án có yếu tố chính trị - tôn giáo. Việc làm hết sức đúng đắn, cần thiết. Đỏ có lời ngợi khen và khuyến cáo 700 báo Đảng khác nên học tập làm theo để nhân rộng mô hình. 

Lâu nay, những xung đột mang màu sắc tôn giáo thường được hạn chế thông tin, thu hẹp truyền thông để tránh khoét sâu mâu thuẫn lương-giáo, đồng thời tôn trọng đời sống tâm linh của người dân. Mục đích rõ ràng nhằm xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân, cùng phát triển tự do tôn giáo trong một đất nước vốn truyền thống bao dung mọi khác biệt thờ phượng thần thánh. Lợi dụng hạn chế truyền thông chính thống ấy, đám quỷ dữ ra sức phủ sóng những luận điệu vu khống, xuyên tạc, phản động, coi thường pháp luật, kích động bạo lực. Khó tưởng tượng Tòa Giám Mục Vinh lại phát đi "Thông Cáo""Thư Chung" sặc mùi chợ búa thế tục, đi ngược lại những lời răn thánh thiện và sứ mệnh loan báo tin mừng  của Thiên Chúa. Lần này, Đức Chăn Chiên tót vời ngôi vị cao nhất giáo phận bị giáng trả những cái bợp tai chuẩn không cần chỉnh. 

Trang web Báo Nghệ An đăng tải loạt bài chi tiết về sự thật "giáo dân bị đàn áp dã man" với đầy đủ hình ảnh, nhân chứng, vật chứng; không ngần ngại chỉ mặt điểm tên đích danh kẻ chủ mưu giật dây kích động. Do được thông tin đầy đủ, vụ việc trở nên minh bạch, rõ ràng ngay từ đầu, không ai phải băn khoăn đoán già, đoán non, tranh cãi tính pháp lý, rồi chờ đợi phản hồi nhà nước như trong các vụ án chính trị - tôn giáo khác. Tất yếu kéo theo dư luận mạnh mẽ ủng hộ nghiêm trị thẳng tay kẻ bán Chúa, buôn đời. 

Thời đại bùng nổ thông tin, chỉ có thể lấy thông tin để phản kháng, dẹp bỏ thông tin; lấy đối diện với dư luận để đối phó với dư luận một cách không tránh né và sẵn sàng vượt qua nó. Nếu truyền thông nhà nước chậm chân hoặc lơ là, hoặc quan liêu hoặc hành xử chỉ như sự vụ hành chính, chắc chắn sẽ bị thua nhiều bàn trông thấy về độ tin cậy trong dư luận quần chúng. Người dân không ngu, họ biết cách phân biệt giữa Công giáo và Cong giáo. 

Không phải ngẫu nhiên đại sứ Mỹ Martin,, trước khi lên máy bay dông tuốt Washington 1975, đã để lại lời nhắn nhủ: "Bây giờ đến lượt chiến tranh tôn giáo". Ngay sau đó, nhà thờ Vinh Sơn nổ súng. Cũng không phải ngẫu nhiên mà Mỹ, một dân tộc dưới Chúa, đã từng cấm bang giao với Vatican trong 117 năm (1867 - 1984). In God we trust, in Church we don't, phải nhắc lại lần nữa. Chính người phương Tây đã đúc kết trải nghiệm thế. 

Trên đất nước hồn nhiên tôn giáo này, cuồng vọng một "Công đoàn Đoàn kết Balan" quả là một ảo tưởng khốn nạn. Nhẽ sau đây, Phaolo Nguyễn Thái Hợp sẽ sang thăm Vatican một chuyến rồi lui về đan viện Châu Sơn, vui thú bầu bạn cùng Guise Ngô Quang Kiệt chăng?

Thursday, September 5, 2013

Khi Quỷ Sứ Chăn Chiên

Trông họ đáng thương hơn đáng giận, 2 giáo dân  Nguyễn Văn Hải và Ngô Văn Khởi ấy, khi khai báo về vụ vô cớ đánh đập và phá hoại tài sản người khác ở xã Nghi Phương.  



Vì đâu những giáo dân thật thà chất phác nên nỗi quá khích bầy đàn ngu muội? Bởi chăn dắt của lũ quỷ sứ nấp dưới tấm áo chùng đen. 




Sự việc quá rõ ràng với đầy đủ hình ảnh minh chứng, thế nhưng Giám mục giáo phận Vinh Phaolo Nguyễn Thái Hợp vẫn trơ trẽn, vô sỉ ngậm máu phun người trên  RFA, BBC.

Sống dậy mồn một những câu chuyện về vùng tự trị công giáo, nơi pháp luật được thay thế bằng giáo luật, còn cha xứ nghiễm nghiên trở thành lãnh đạo, lãnh tụ với phương châm "lời cha ý chúa" để tận dụng triệt để thần quyền cho các mưu đồ thế tục. 

Kịch bản cũ mèm, mục đích cũ rích, gào thét man rợ hòng mong Mỹ đưa VN trở lại danh sách CPC và chặn bước VN vào Hội đồng Nhân quyền LHQ. Đỏ giở lại những trang Cách  Mạng Pháp 1789, cười phang phái sự kiện đích thân Trưởng nữ Giáo hội uýnh te tua sự phản động đội lốt tôn giáo. Khi quỷ sứ chăn chiên, cái nhận về tất yếu chỉ là khinh bỉ  và căm ghét, ghê tởm đến mức cần nghiêm trị thẳng tay.  




Tuesday, June 25, 2013

Số dư

Có nhiều điều khác nhau trong cuộc sống luôn được cố giữ thăng bằng, như mẹ với cha, như thầy với trò và như da đen với da trắng. Một thói quen xấu xí; chúng ta thường xoay xở mọi cách, kể cả cách tự lừa dối mình, để cân bằng hoàn hảo mọi thứ mình muốn, sao cho không có số dư.

Nikki kể về người cô yêu. Họ đã có nhiều thời gian bên nhau. Giờ đây cô đối diện bài toán khó, phải cân nhắc giữa niềm vui cô đơn với nỗi đau yêu đương. Một cảm xúc khác (cảm xúc hồn nhiên, vô tư thời thơ ấu hoặc cảm xúc không bị ràng buộc vào ai thưở trước, chẳng hạn) nói với Nikki rằng, trải nghiệm thời gian với chỉ riêng mình, không phải với một người, là thú vị nhiều hơn yêu người ấy. 

Nikki chọn số dư; cô chọn sự không hoàn hảo, sự mất cân bằng nhưng tự do và trung thực.   

Balances  (Nikki Giovani)                                    

in life                                                              
one is always
balancing

like we juggle our mothers
against fathers

or one teacher
against another
(only to balance our grade average)

three grains of salt
to one ounce truth

our sweet black essence 
or the funky honkies down the street

and lately I've begun wondering
if you're trying to tell me something

we used to talk all night
and do things alone together  

and I've begun

(as a reaction of a feeling)
to balance
the pleasure of lonliness
again the pain
of loving you.

Số dư

trong cuộc sống 
người mãi loay hoay
để cân bằng mọi thứ

như ta thường cố giữ
cha với mẹ cho hay 

sắp đặt trò với thầy 
sao cho trung bình điểm

ba hạt muối bỏ thêm 
vào ít oi sự thật

mình da đen ngọt mật
hay gã trắng kia trên phố tưng bừng 

dạo gần đây em mải băn khoăn
có điều chi, với em, anh muốn nói

hai đứa từng trò chuyện đêm thâu
điều riêng tư những phút bên nhau 

cảm xúc ngược dòng giờ len dậy 
hôm nay đây em sẽ bắt đầu 
cân niềm vui cô đơn, lặng lẽ
với yêu anh lắm nỗi đớn đau. 


Monday, June 24, 2013

Mo

Nhân danh nước CHXHCNVN, căn cứ khoản 2 Điều 31 Luật dân sự
"Việc sử dụng hình ảnh phải được người đó đồng ý... trừ trường hợp vì lợi ích của nhà nước, lợi ích công cộng hoặc pháp luật có quy định khác" 
 Nay bác bỏ đơn kiện của Cù Thị Mo về clip của VTV1 ngày 15/6/2013.

Quyết định này có giá trị chung thẩm. 
                  

Saturday, June 22, 2013

Nỗi đau Võ Văn Kiệt?

Nhà Đỏ cộng thêm 2 bên nội ngoại, tổng 3 thế hệ,  trừ dâu bỏ rể, hiện còn đếm được 16 mạng sống. 

16 mạng lãnh 6 quốc tịch ở rải khắp 7 quốc gia, toàn tư bản đương tiến nhanh lên CNXH. Riêng Đỏ, nói nhỏ tí, lăm le đong một nam công dân của bác Tập Cận Bình, ráng kiếm cái quốc tịch thứ 7 cho rạng danh gia môn liên hiệp quốc. 

Xét theo lịch sử ý thức hệ, nhà Đỏ cũng quốc - cộng như ai; nhưng tuyệt không mống nào ngu si bla lằn ranh này nọ. Mỗi dịp sum vầy giỗ quảy, 2 bên đồng thành tâm sì sụp siêu độ cho cả bác Cả - Đại tá Quân đội Nhân dân VN - thăng sớm vì di chứng thương tích nặng nề, lẫn cậu Ba - Trung úy Quân lực VNCH - chết trẻ vì lao ra biển Thuận An tìm đường tháo chạy 3/1975. Gương mặt biến dạng lồi lõm do bom napan của chị Năm con bác Cả, khiến đứa nhọn mỏ nhất cũng đành câm lặng.

Cả nhà, cả họ thương nhất chị Năm. Chẳng phải thương hại nỗi chị tàn tật; mà là thương yêu nỗi chị lo toan đầy đủ cho các cháu vào đại học bằng xe đẩy bánh mì. Ở vùng đất nghèo bậc nhất xứ Việt, nơi trung bình mỗi mét vuông cày lên e cũng kiếm được quả bom, nhẫn nại ngần ấy lung linh ngang huyền thoại. Người con gái gần 50 tuổi chưa hề nhận một ánh mắt khác giới. Có bụi hoa ngâu ngan ngát sau vườn nhà chị, hình như thường được hái, thả vào ngực áo. Một lần về thăm, Đỏ thoảng nghe dịu dàng. 

Ai, vô tư cách mấy, nhìn vào dáng lặng lẽ và đôi mắt luôn ướt của chị Năm, cũng đọc vị đầy đủ chiến tranh. 

Chuyện xưa đã quá xưa, nhàm cũng rất nhàm. Cái câu "triệu người vui, triệu người buồn", bác Sáu Dân phát tiết lúc đương hưu, giá trị ngang một cú "rảnh rỗi sinh nông nổi", chỉ tổ bắc thang leo trèo cho những hận thù cá nhân ích kỷ, độc ác tự quá khứ xa lắc làm khổ cả thế hệ con cháu hôm nay. Sau một đêm thẳng giấc mộng đẹp, thức dậy đọc lại bác Sáu, thấy mất hết cả hứng tham lộn. 

Chuyện nhàm mà sao mình nghe vẻ sên sến? Chả là có anh ku đồng nghiệp chém gió năm trước, hôm qua ném vào nick Yahoo của Đỏ 2 link này và này, cùng lô lốc dòng nhắn khác, ý đá xoáy nhân "nỗi đau Võ Văn Kiệt". Đỏ; hôm nay đương giấc sáng suốt, giàu năng lượng nhất ngày; vừa giả nhời ảnh, sai toét, nỗi đau Võ Văn Kiệt là cụm lọc dầu Giun Quắt.

Xong, lên lóc túm entry lại. Thui, để bác Sáu ngủ yên. 

Thursday, June 20, 2013

Vỡ Loa

Không hiểu ở đâu chui ra anh chàng Edward Snowden tung cú phạt góc thần sầu đá phản lưới nhà, làm bó tay thủ môn Chuck Hagel ngay giữa lúc Mỹ-Trung đương so giày oanh liệt, tranh nhau từng centimet an ninh mạng. Bài phát biểu rực lửa Hagel tố cáo Tàu Khựa gián điệp Internet ở  Đối thoại Shangri-La 13, những hy vọng thúc đẩy lũ nhược tiểu Đông Nam Á "bước qua sợ hãi", vùng lên oánh Tàu, nay phụt tắt ngỏm đèn đuốc, chả còn lại chút tàn.  

Tu chính án Number Oan (No1) dễ gây lầm tưởng tự do ngôn luận Mỹ vô giới hạn. Niềm tin ấy, tất nhiên, chỉ tồn tại hoặc trong  trò đánh lận con đen của những tâm địa chuyên chiến đấu bằng máu người khác, hoặc trong sự tội nghiệp đáng thương của những cái đầu chỉ biết để đội nón. Ai có chút nếp nhăn trên não đều hiểu; riêng tội danh phỉ báng, mạ lị, vu khống đã đủ  khiến dân Mỹ phải cẩn trọng từng phát ngôn, nếu không muốn đáo tụng đình  nộp phạt vạ miệng đến tan gia bại sản. Vụ án Đỗ Phúc vs Triều Giang cho thấy Phạm Viết Bừa và Trương Duy Lác quả là quá tự do. 


PRISM (chương trình giám sát mật) theo tuyên bố Chuck Hagel chỉ ứng dụng cho công dân nước ngoài. Công dân Mỹ được ngoài vùng phủ sóng ? Không hề, thù trong luôn nguy hiểm hơn giặc ngoài. Đã có những cái tên như Sebastian Senakiewicz và Mark Neiweem làm ví dụ. FBI rờ được đến họ nhờ chăm leo Facebook, Twitter. Tương tự nhưng đình đám hơn là vụ Bandon Braub làm thơ chống Trung Quốc, xí lộn, làm thơ chống chiến tranh Iraq. Lão cựu chiến binh này lãnh 7 ngày giam nhà thương điên, vì tội cao hứng cóp bết trên Facebook của mình một câu trong bài hát "Bring Me Down" của Swollen Members:  "Sharpen my axe, I'm here to serve heads (Rìu tớ mài sắc rồi, tớ lên đây chặt đầu lũ mày). Tương tự nhưng chìm nghỉm đi  là các tay thợ chữ vô chính phủ  thường bị FBI bố ráp, sách nhiễu để mở rộng điều tra án an ninh quốc gia.


Với FBI, mỗi khi có sự cố bất ổn xã hội, những thứ bất bạo động như sách vở, máy tính, bài viết, điện thoại, cờ quạt v...v đều có thể bị tống đạp ra tòa bởi lời buộc tội  "mang bản chất khủng bố" hay "khủng bố nội địa". Đặc biệt, chủ nghĩa vô chính phủ aka bài trừ quyền lực nhà nước được nâng cấp báo động "âm mưu khủng bố", khi FBI định nghĩa đây là loại tội phạm tìm kiếm một hệ tư tưởng biện minh cho hoạt động của mình. Nói cách khác, khác biệt ý thức chính trị có nguy cơ cao bị điều tra để tìm kiếm các mối quan hệ với tội phạm an ninh quốc gia.  

Tất nhiên, mấy anh FBI Oai Phong không rỗi hơi dòm ngó mấy thứ lùi tìu sách vở, tờ rơi núp phiếm chém gió. Nhưng khi xảy ra nghi án an ninh quốc gia, tức thì các loại từng tiền sử buông "lời đề nghị khiếm nhã" chống chính quyền sẽ lập tức rơi vào tầm ngắm bố ráp để kiểm tra lại lòng trung thành với Tổ quốc. 

Chẳng phải đợi đến tội đồ phản quốc Edward Snowden, thế giới mới được Mỹ dạy vỡ lòng về lợi ích thứ nhất: an ninh quốc gia. Từ xa lăn lắc, trước cả thời ông Adam và bà Eva rủ nhau ăn trái cấm, các hình thái tổ chức nhà nước của con người đều đặt quốc phòng từ trong ra ngoài lên vị trí thứ nhất. Quyền an toàn, ổn định của cả một quốc gia mặc định đứng trên quyền xì-bam của cá nhân nỏ mồm. Chỉ chú Sam vốn dĩ truyền thống dội bom, nhả đạn lên đầu người khác mới giả ngô giả ngọng  không biết. Nhưng một  cú 11/9 là đủ phấn son trôi tuột hết, tu chính án số 1 đành khép nép đứng sau Luật Yêu Nước và Luật Chống Khủng Bố. Mỹ đệ nhất cường quốc còn thế, huống hồ các nhược tiểu đã mấy nghìn năm hứng chịu binh đao ngoại bang? 

PRISM thực ra bình thường như cân đường hộp sữa và Edward Snowden cũng tào lao như mướp xào chao, nếu nước Mỹ lâu nay không quen thói thò mõm vào nhà người khác bla bla đấu tố tự do, nhân quyền. Cú vỡ loa kỳ này chắc khó mà nắn sửa quai hàm về vị trí cũ được, trừ đẹp giai chai mặt không tính.